|
“Đô thị hiện đại ở đâu mà chẳng thế, giống nhau, chán ngắt ấy mà”. Anh chàng họa sĩ đi nhiều nói với tôi cái câu chán chường ấy cách đây hàng chục năm. Tôi tin. Những tấm ảnh chụp Tokyo, New York, Hong Kong với rừng nhà cao tầng làm tôi thật sự kinh hãi. Năm 2004, tôi bắt đầu cuộc “phiêu lưu” đến những chốn cứ tưởng là cũng “kinh hãi” như thế: Paris, London, Roma, Berlin, Amsterdam và một vài thành phố khác của Pháp, Anh, Ý, Đức, Hà Lan, Bỉ (nơi ở ít nhất là một tuần, lâu nhất là một tháng, đi theo kiểu “Ta ba lô”) mới vỡ lẽ là mình đã vội tin lời “phán” của một kẻ chán đời, và Hong Kong, Tokyo, New York không phải là tất cả thế giới. Đô thị nơi tôi đi qua là của những nước văn minh, làm sao có thể lạc hậu được? Hiện đại đâu chỉ là bê tông, kính, thép, nhà chọc trời, hệ thống giao thông nhiều tầng v.v... mà còn là cách xử sự với thiên nhiên, với cái cũ, với truyền thống, là tổ chức không gian sống và vẻ mỹ quan theo khuynh hướng tự nhiên và phong cách văn hóa riêng biệt của cộng đồng cư dân sở tại. Những cái đó tạo nên sự khác biệt. Brugge (Bỉ) khác Lille (Pháp) tuy cả hai đều thơ mộng như nhau, Paris khác Roma tuy cả hai đều vĩ đại như nhau v.v... Những nơi này đều có những cái ta cho là giống nhau (sự hiện đại) nhưng nó có rất nhiều khác biệt được tạo ra bởi những cái cũ có từ lâu đời mà những trào lưu mới trong kiến trúc và quy hoạch đô thị không động chạm đến...
Tôi nghĩ đến đô thị của chúng ta, lớn như TP.HCM, Hà Nội, nhỏ như Hưng Yên, Cam Ranh v.v... các nhà quy hoạch, các kiến trúc sư, các doanh nhân kinh doanh bất động sản, các chủ đầu tư lớn bé, các cấp chính quyền v.v... đang làm gì với nó? Vô tình (hay cố ý) mà đang tìm cách xóa sạch các dấu vết của quá khứ? Phố cổ Hà Nội chỉ còn sót lại mỗi ngôi nhà 84 Mã Mây. Di tích Hà Nội thời bao cấp “biến” gần hết. Sài Gòn đang “mất” dần quận 1, quận 3 (các building đang lấn át và thay thế những ngôi biệt thự “thế kỷ”, những dãy phố thương mại của một thời “Sài Gòn hòn ngọc viễn đông”). Hệ sinh thái điển hình của vùng Nam Sài Gòn ngập nước, với bạt ngàn dừa nước, bần ổi, mắm, tràm, sen, súng, và không biết bao nhiêu loài chim, thú quý hiếm cũng không còn nữa để rồi hứng chịu một “Sài Gòn triều cường” lụt lội trong ngày nắng. “Đô thị không bản sắc”, “vô cảm và chán ngắt” không phải là một định mệnh, một hệ quả tất yếu của quá trình hiện đại hóa đô thị. London, Singapore và nhiều đô thị khác trên thế giới đã cho chúng ta một cách nhìn tích cực hơn. Thực ra tôi đã mơ về một Hà Nội khác, một TP.HCM khác, và những đô thị khác của Việt Nam. Và giấc mơ ấy chắc chắn đâu chỉ của riêng tôi. Nhưng liệu tôi có còn sống đến ngày ấy để được nhìn thấy nó. Nhưng có giấc mơ là có lòng tin. Và trong thời buổi này điều cần nhất không chỉ là sự tỉnh táo mà còn cả lòng tin nữa. Tin vào sự thay đổi, bắt đầu từ chính mình. |
- CÁC TIN KHÁC
- Làm sao tính được thất thoát trong xây dựng cơ bản? (Cập nhật: 09/12/2008 - 08:48)
- Thành lập 9 bản đồ về địa chất phục vụ xây dựng công trình biển (Cập nhật: 17/11/2008 - 20:37)
- Khai thác giá trị sinh thái tự nhiên và nhân văn trong quy hoạch kiến trúc các resort biển (Cập nhật: 07/11/2008 - 09:02)
- Nguyên nhân dẫn đến những công trình kém chất lượng (Cập nhật: 25/10/2008 - 06:07)
- Đề nghị xem xét Huế, Hội An là những đô thị có tính chất đặc thù (Cập nhật: 25/10/2008 - 00:37)
- Tin trong nước
- Tin quốc tế
- Thị trường Bất động sản
- Phóng sự, ký sự
- Cuộc thi & giải thưởng
- Sự kiên ngành
- Không gian sống
- Phong thủy
- Quy hoạch đô thị
- Dự án xây dựng
- Vật liệu & công nghệ mới
- Tư vấn online
- Đào tạo & tham luận
- Bài viết, nghiên cứu
- Người trong cuộc
- Giới thiệu công trình
- Ý tưởng cho ngày mai
- Lịch sử kiến trúc & xây dựng
- Kiến trúc, xây dựng Thế giới
- Kiến trúc, xây dựng Việt Nam
- Phong cách & nghề
- Nhận xét & phê bình
- Văn bản pháp luật
- Tài liệu tiếng Việt
- Tài liệu tiếng nước ngoài
- Thư viện hình ảnh
- Thị trường xây dựng
- Viet Nam Architecture
- Danh bạ Công ty
- Danh bạ cửa hàng













